Hiển thị các bài đăng có nhãn Trầm Cảm. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Trầm Cảm. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 19 tháng 7, 2010

Bệnh trầm cảm và phương pháp điều trị

0 nhận xét
Trầm cảm là một rối loạn tâm thần gồm nhiều triệu chứng, nhưng hay gặp nhất là sự buồn bã sâu sắc và người bệnh không còn quan tâm hay thích thú đối với tất cả những gì xảy ra chung quanh hoặc đối với bản thân mình. Người bệnh luôn cảm thấy mệt mỏi, mất hy vọng vào tương lai. Ngoài ra, người bệnh còn có thể bị sụt cân hay tăng cân do thay đổi cảm giác ngon miệng; mất ngủ hay ngủ quá nhiều; bồn chồn, dễ tức giận; thấy bản thân vô giá trị hoặc bị một tội lỗi gì ghê gớm; khó khăn khi muốn suy nghĩ, muốn tập trung chú ý hay khi phải ra một quyết định nào đó; thường xuyên nghĩ đến cái chết hay có hành động chuẩn bị tự tử. Rối loạn này có thể xuất hiện bất kỳ lúc nào nhưng thường gặp nhất là ở lứa tuổi từ 22 đến 44. Phụ nữ dễ bị trầm cảm gấp đôi so với nam giới.
Nguyên nhân gây bệnh trầm cảm gồm: Trầm cảm nội sinh (còn gọi là trầm cảm chưa rõ nguyên nhân): Có nhiều giả thuyết cho là do di truyền, miễn dịch, môi trường sống và yếu tố xã hội... nhưng chưa có giả thuyết nào có tính thuyết phục. Trầm cảm do stress: Chẳng hạn như khi mất việc làm, những mâu thuẫn trong cơ quan hoặc gia đình, con cái hư hỏng, thất bại trong hôn nhân, thất bại trong công việc, bị sụp đổ lòng tin hoặc có người thân chết đột ngột... Trầm cảm do các bệnh thực tổn: Sau chấn thương sọ não, sau tai biến mạch máu não hoặc xơ vữa động mạch não, các bệnh nan y như ung thư, lao, phong...
Để trị được bệnh trầm cảm, cần thực hiện những việc sau: Tránh cảm giác chán đời, nên cố gắng đừng để cho mình quá rảnh rỗi; nên tạo cơ hội cho mình bận rộn bằng việc gia chánh, thêm việc ở cơ quan hoặc học thêm… Cũng rất nên đi chơi, giải trí với loại hình nghệ thuật mà mình yêu thích. Đừng bỏ qua cơ hội, và hơn hết là nên cố gắng thu xếp tham gia những hoạt động tập thể ở cơ quan để tiếp xúc với đồng nghiệp, tạo niềm vui mới… Trong sinh hoạt cộng đồng, bạn sẽ thấy mình có ích cho người khác, được mọi người quý mến.
Trầm cảm nếu được chữa trị sớm và đúng cách thì tỉ lệ bệnh ổn định khá cao (70 đến 80%). Trầm cảm không thể chữa khỏi chỉ bằng tập thể dục, thay đổi chế độ ăn hay đi nghỉ ngơi, thư giãn, mà phải kết hợp với việc điều trị bằng thuốc chống trầm cảm phối hợp với tâm lí liệu pháp.
Bác sĩ: QUỐC TUẤN ( Bao MOi )

Quang Cao 580x100

Trầm cảm có thể làm tăng nguy cơ sa sút trí tuệ

0 nhận xét
Kết quả nghiên cứu mới của các nhà khoa học Mỹ công bố trên tờ American Academy of Neurology cho thấy bị trầm cảm có thể làm tăng nguy cơ sa sút trí tuệ khi về già.

Các nhà khoa học trên đã tiến hành nghiên cứu đối với 949 người có độ tuổi trung bình là 79.

Vào lúc bắt đầu nghiên cứu, những người tham gia không bị mắc chứng sa sút trí tuệ và được kiểm tra những triệu chứng về trầm cảm dựa trên những câu hỏi về trầm cảm nói chung, các bệnh liên quan đến giấc ngủ, các mối quan hệ xã hội và những nhân tố khác.

Kết quả cho thấy 164 người trong số trên bị mắc chứng sa sút trí tuệ và 136 người được chẩn đoán bị Alzheimer. Gần 22% trong số này bị trầm cảm vào lúc bắt đầu nghiên cứu, đã bị sa sút trí tuệ so với khoảng 17% ở những người bình thường.

Nguy cơ tuyệt đối về sa sút sút trí tuệ là 0,21 ở những người không có triệu chứng trầm cảm so với 0,34 ở những người có triệu chứng nói trên./.

Lê Bàng (Vietnam+)

Quang Cao 580x100

Trầm cảm hay chỉ là sự buồn chán?

0 nhận xét
Rồi ai cũng sẽ có cảm giác buồn chán, cô độc hay sầu não khi gặp một khó khăn nào đó. Và hầu hết trong mọi trường hợp, những cảm xúc đó sẽ nhanh chóng qua đi. Vậy điều gì sẽ xảy ra nếu tình trạng buồn chán cứ “dền dứ” mãi? 
Điều gì sẽ xảy ra nếu bạn cảm thấy buồn chán cứ lần lữa không chịu đi, ngày càng trở nên quá mức hay cản trở công việc, giấc ngủ hay sự nghỉ ngơi? Điều gì sẽ xảy ra nếu bạn cảm thấy mệt mỏi hay vô dụng, hoặc cân nặng tăng dần cùng với nỗi buồn? Bạn có thể đang bị trầm cảm.
Được coi là một chứng bệnh, trầm cảm là một dạng rối loạn tâm thần; phụ nữ mắc bệnh nhiều gấp đôi nam giới.
Những biểu hiện của trầm cảm
Người bị trầm cảm thường đánh giá thấp bản thân mình so với những người khác. Dưới đây là những biểu hiện trầm cảm phổ biến:
-         Cảm giác chán nản, buồn bã hay thấy “trống rỗng”
-         Không còn hứng thú hay niềm vui với những hoạt động mình từng thích
-         Giảm cân rõ rệt khi không ăn uống hoặc tăng cân nhanh (nhiều hơn 5% trọng lượng cơ thể trong 1 tháng).
-         Không thể ngủ hoặc ngủ quá nhiều
-         Không thể nghỉ ngơi, luôn bị kích thích (tình trạng kích thích thường gặp ở trẻ nhỏ hay thiếu niên) hoặc cảm giác “lê thê”
-         Mệt mỏi hay mất hết sức sống
-         Cảm thấy mình vô dụng, hoặc lúc nào cũng làm những điều tội lỗi, người khác không hài lòng
-         Tập trung hay suy nghĩ khó khăn hoặc không quả quyết
-         Lờ mờ nghĩ tới cái chết hay tự tử
Khi nào cần được giúp đỡ?
Nếu thấy mình có từ 5 biểu hiện trên đây trong những ngày vừa qua, kéo dài ít nhất 2 tuần và các biểu hiện có triệu chứng tăng nặng và ảnh hưởng nhiều tới công việc hằng ngày thì có thể là bạn đang bị trầm cảm. Điều quan trọng là trao đổi với bác sĩ và điều trị sẽ giúp bạn khỏe lên.
Nhân Hà/Dan tri
Theo WMD

Quang Cao 580x100

Chống lại chứng trầm cảm sau khi sinh

0 nhận xét
Khoảng 80% những người mới làm mẹ có sự thay đổi thất thường về cảm xúc và 10% bị triệu chứng trầm cảm sau khi sinh trong năm đầu tiên.

Trầm cảm sau khi sinh (PPD) là gì?

Điều cuối cùng mà bạn nghĩ tới chính là khả năng sau 9 tháng chờ đợi bạn lại có cảm giác không muốn đứa con này ra đời. Sự thực là 80% những người mới làm mẹ có sự thay đổi thất thường về cảm xúc và 10% bị triệu chứng trầm cảm sau khi sinh trong năm đầu tiên.

Các bác sĩ đã từng cho rằng PPD là do sự sụt giảm hormone sau khi sinh. Nhưng các nhà hóa học không thể giải thích được tại sao. Theo nghiên cứu gần đây nhất, phụ nữ bị PPD đã có những triệu chứng rõ ràng trong thai kì, có rất nhiều nhân tố tiềm ẩn như có tiền sử bị trầm cảm. Các bác sĩ có thể phát hiện ra những phụ nữ dễ bị mắc bệnh nhất từ sớm và có thể phòng tránh được trước khi nó kịp phát tác.

Hãy nói ra

Bên cạnh việc nói với bác sĩ bất kì triệu chứng buồn bực nào bạn đang phải trải qua thì cách tốt nhất để tránh được PPD là có những mong muốn mang tính thực tế. Tất cả những người mới làm mẹ nên điều chỉnh để kiểm soát cuộc sống hàng ngày. Có một số phụ nữ cảm thấy quá sức và dẫn tới sợ sệt rồi thất vọng. Những việc này là không thể tránh khỏi nhưng cách bạn chuẩn bị đối mặt với nó có thể bảo vệ được mình khi con ra đời.

Mẹ nên ngủ càng nhiều càng tốt
Học cách thoát khỏi stress

 Nhiều nghiên cứu chỉ ra rằng bé mới sinh gắn kết với những bà mẹ bình tĩnh tốt hơn. Phụ nữ mới sinh dành 15 phút mỗi ngày để tập hít thở sâu, ngâm mình trong bồn sẽ đối mặt với stress tốt hơn những phụ nữ khác.

Ngủ khi con ngủ

Rất nhiều người không chịu nghe theo lời khuyên này. Tuy nhiên, phụ nữ có thể ngủ bù cho khoảng thời gian mất ngủ ít cảm thấy bị trầm cảm.

Dành thời gian tập thể dục

Những phụ nữ tập thể dục trước và sau khi sinh sẽ có tình cảm ổn định và hay nói hơn những người khác. Có thể đi bộ nhẹ nhàng, hít thở không khí trong lành, tận hưởng thiên nhiên có thể giúp bạn thư thái hơn. Không nên ép mình phải tập những bài tập quá nặng nề, chỉ cần giúp khí huyết lưu thông chứ không cần đặt nặng vấn đề đốt cháy năng lượng và làm săn chắc cơ thể.

Có thể nhờ đến sự giúp đỡ của chồng nếu cần thiết
Nhờ người khác giúp đỡ

Hãy nhờ những người thân trong gia đình hay bạn bè làm những việc mà bạn không thể làm được. Nếu cảm thấy quá sức thì bạn không nên ôm đồm nhiều việc quá, rất dễ sinh ra chán nản, bế tắc và tác động xấu đến tình trạng của bạn.

Nhắc nhở bản thân điều tốt đẹp nhất vẫn chưa đến

Do sự thay đổi này mà bạn cảm thấy rất khó để có thể tự tin được. Nhưng hãy tập trung vào ánh sáng ở cuối đường hầm. Chẳng mấy chốc mà con sẽ làm quen được với cuộc sống mới. Những năm tốt đẹp nhất vẫn còn đang chờ bạn ở phía trước.

Theo Eva

Quang Cao 580x100

Tìm hiểu bệnh trầm cảm

0 nhận xét
Bệnh trầm cảm không có miễn trừ với bất cứ ai, có thể gặp ở trẻ em, vị thành niên, người trưởng thành, phụ nữ sau đẻ và cả người có tuổi.
Trầm cảm là cảm giác buồn sâu sắc, có thể xảy ra sau một chuyện buồn hay do các sự cố không vui nhưng mức độ buồn và kéo dài quá mức thông thường, không tương ứng với sự cố. Thời gian gần đây, Tổ chức Y tế Thế giới đã cảnh báo về sự phổ biến bệnh lý trầm cảm ở con người. Tỷ lệ này vào khoảng 4%, tức có khoảng 250 triệu người trên trái đất mắc phải. Ở Việt Nam, tỷ lệ này cũng lên đến 2 – 5%.
Đối với những bệnh nhân trầm cảm, nếu phải sống trong những yếu tố môi trường không thuận lợi, nhất là lại gặp sự cố về kinh tế, xã hội thì tỷ lệ dẫn đến tự sát rất cao: lên đến 20 – 30%.
Trầm cảm ở nam: Thường bị bỏ qua, không được chẩn đoán. Thông thường, dễ bị trầm cảm sau khi bị stress (căng thẳng trong công việc, hôn nhân tan vỡ, người thân chết, thay đổi chỗ ở hay có vấn đề về kinh tế…). Nam cũng nhạy cảm hơn nữ với những biến đổi về kinh tế, xã hội, chính trị có ảnh hưởng vai trò truyền thống của nam ở gia đình và nơi làm việc và từ đó tăng nguy cơ bị trầm cảm và các bệnh tâm trí khác. Người ta nhận thấy vào thập kỷ 30 thế kỷ trước, thời kỳ suy thoái toàn cầu, tỷ lệ nam giới tự tử đã tăng lên vì nhiều người thất nghiệp.
Trầm cảm làm cho người ta tối tăm trong tư duy, xói mòn cuộc sống và nghề nghiệp của cá thể và tăng nguy cơ bị nhiều bệnh khác. Nguy hại nhất là nguy cơ tự sát khi nam giới bị trầm cảm, nhiều hơn nữ gấp 4 lần.
Mỗi khi đi khám bệnh, nam giới cũng có xu hướng chối cãi mình có vấn đề về tâm trí, một phần là do không muốn mang tiếng bị bệnh tinh thần, sợ ảnh hưởng đến nghề nghiệp, mất uy tín trước bạn bè và gia đình… Nam giới vẫn thường phải chịu áp lực về sự thành đạt trong đời; nếu không làm được điều này (bị lép vế trong gia đình hay ở cơ quan) thì nhiều người đã ôm nỗi buồn đó một cách lặng lẽ và không muốn ngỏ cùng ai. Điều này trái với nữ, họ dám bộc lộ, chia sẻ với thầy thuốc những phiền não của mình cho nên người ta mới thường cho là trầm cảm chủ yếu thấy ở nữ. Với cả hai giới, các dấu hiệu và triệu chứng thường thấy là cảm giác mình là người vô tích sự (đồ bỏ), ít ngủ, buồn, mặc cảm phạm tội.
Những nhà nghiên cứu Thụy Điển đã mô tả “hội chứng trầm cảm ở nam” bao gồm các dấu hiệu và triệu chứng như: Dễ bị stress, có những cơn giận dữ đột ngột, giảm khả năng kiểm soát bản thân, hành vi chống xã hội, không thể quyết định được việc gì, cảm giác luôn sốt ruột và trống rỗng.
Trầm cảm ở phụ nữ: Có những triệu chứng như: Buồn, âu sầu hoặc hay khóc; thờ ơ, không thấy thích thú gì với những công việc vẫn làm (kể cả chuyện tình dục); có cảm giác phạm tội, tuyệt vọng hoặc thấy mình chẳng có giá trị gì, có ý nghĩ tự tử, ngủ quá nhiều hoặc không ngủ được hoặc ngủ li bì đánh thức cũng không tỉnh; không có cảm giác thèm ăn và gầy đi hoặc ăn quá nhiều và béo lên; cảm giác mỏi mệt rã rời hoặc uể oải – không tập trung chú ý được và không quyết định được việc gì; cảm thấy trên thân thể đau đớn mà điều trị cũng không đỡ.

Hậu quả của trầm cảm nếu không được điều trị

Có ảnh hưởng đến nhiều mặt của đời sống. Stress kéo dài gây tổn thương cho nhiều cơ quan, kể cả tim. Tuổi thọ có thể giảm, trong một thời gian nhất định, số tử vong ở người trầm cảm gấp đôi so với người không bị trầm cảm. Tỷ lệ ly hôn, tự tử và có hành vi liều lĩnh cũng tăng… Trong công việc, trầm cảm làm cho nam giới làm việc kém năng suất, hạn chế khả năng và có nguy cơ mất việc.
Điều trị (Chung cho nam và nữ)
Omega-3 đang được coi là thứ thuốc có tác dụng chống trầm cảm, cần uống từ 2 – 3 g, có trên thị trường dưới dạng viên nang hay dạng dầu.
Vitamin bổ sung như vitamin E (800 UI mỗi ngày), vitamin C (1g mỗi ngày) và selenium (200 gama mỗi ngày) để tránh cho Omega-3 không bị ôxy hóa trong cơ thể.
Các thuốc chống trầm cảm như thuốc ức chế tái hấp thu chọn lọc serotonin (Prozac, Zoloft…), thuốc chống trầm cảm 3 vòng TCA (Norpramin, Parmelor…) đang là những thuốc được dùng nhiều kết hợp với tâm lý liệu pháp…./.

Theo Lao động

Quang Cao 580x100

Bệnh trầm cảm ở người trẻ

0 nhận xét
Những người bị bệnh trầm cảm thường được biết đến bởi cái tên “người buồn”. Họ luôn ở trong tình trạng âu sầu, không muốn tiếp xúc với thế giới bên ngoài và thậm chí thường trực ý nghĩ tự tử.
Đây là căn bệnh ngày càng phát triển trong xã hội hiện đại. Những câu chuyện dưới đây là tiếng chuông cảnh tỉnh cho những người trẻ.
Trầm cảm có thể do nội sinh, có thể do các yếu tố ngoại cảnh tác động. Trong bài này, chúng tôi xin không đề cập đến trầm cảm nội sinh bởi cho đến nay, đó là căn bệnh mà y học vẫn chưa xác định được nguyên nhân.
Thế giới “người buồn”!
Trầm cảm là căn bệnh không chừa ai, không kể độ tuổi và nữ giới thường mắc nhiều hơn nam giới (trong đó những người trẻ chiếm tỷ lệ khá cao).
Câu chuyện dưới đây chúng tôi được biết qua chuyên gia đường dây tư vấn 18001567. Minh Hương - bệnh nhân mắc chứng trầm cảm đang điều trị ở một trung tâm tư vấn tâm lý (vì yêu cầu của trung tâm, xin giấu tên).
[Image]
BS Bệnh viện Bạch Mai đang khám cho một bệnh nhân trầm cảm (đã 7 ngày không giao tiếp với người khác)
Minh Hương ngồi trước mặt tôi với cái nhìn không biểu lộ cảm xúc. Trên gương mặt cô gái vừa bước qua tuổi 17 thiếu sự tươi tắn vốn có của lứa tuổi. Dù vậy, Minh Hương đã chịu nói chuyện trước vài câu hỏi nhỏ của tôi. Không nhiều người biết được rằng, cách đây chưa đến 1 năm, cô bé này đã làm náo động cả khu nhà mình ở (tỉnh Hòa Bình) khi leo lên tầng 4, nằm trên mái nhà đòi tự tử sau khi để lại thư tuyệt mệnh.
Bố mẹ mải làm ăn, gửi sang nhà bác từ nhỏ nên Hương quen sống tự do và không quan tâm đến ai. Khi 15 tuổi, được bố mẹ đón về và ép vào khuôn khổ, Từ đó Hương liên tục cãi lời và em thường bị bố mẹ mắng chửi.
Từ khó chịu, Hương phản kháng rồi bất mãn. Cuộc sống gia đình đối với Minh Hương ngày càng bí bách, ngột ngạt. Hương học giỏi Văn nhưng bố mẹ lại ép cô bé thi vào lớp 10 chuyên Toán và dùng tiền để chạy chọt cho con.
Học không giỏi lại bị trầm uất nên Hương học ngày càng sa sút, rồi sinh ra tâm lý chán nản, co mình trong vỏ bọc, không dám chơi với ai vì mặc cảm. Thế nhưng bố mẹ Hương vẫn không hiểu ra, mắng chửi con và tiếp tục chạy chọt xin xỏ điểm để con mình vẫn được tiếng học giỏi.
Hương phải sống trong sự mâu thuẫn về tâm lý: mặc cảm, xấu hổ vì biết là mình không giỏi nhưng lại vẫn sống trong cái hào quang bố mẹ “mua” cho mình nên ai hơn là ganh ghét.
Hương không có bạn, không chơi với ai, lầm lỳ ít nói ít cười, suốt ngày tự giam mình trong phòng, gương mặt buồn bã. Rồi đến khi bị bạn bè phát hiện ra sức học thật của mình, gièm pha, chế nhạo thì Hương suy sụp hoàn toàn và cô bé đã nảy ra ý định tự tử. Thấy con bị như vậy, bố mẹ Hương thay đổi một thời gian nhưng rồi đâu lại vào đấy, lại tiếp tục dồn ép con học, tiếp tục mắng chửi.
Câu chuyện của Minh Hương là một trong rất nhiều câu chuyện tôi đã góp nhặt về những người trầm cảm. Không chỉ tuổi teen mới bị rơi vào tình trạng này, những người trẻ đang ngồi trên giảng đường đại học hoặc đã đi làm đều không phải là ngoại lệ.
Hưng - 24 tuổi, đang làm việc trong một Cty du lịch đã kể về chứng trầm cảm của mình như sau: “Tôi bị khủng hoảng kéo dài từ khi bắt đầu học đại học. Khi học phổ thông thì phấn đấu hết sức mình cho mơ ước vào đại học, nhưng khi vào đại học rồi lại không biết mơ ước một cái gì nữa, chán nản vì không biết mình sẽ phấn đấu vì cái gì.
Chương trình học không căng, lại không nhiều hứng thú nên tôi đâm ra chán học. Ban đầu tôi ngồi quán chơi game, rồi đi chơi suốt ngày với bạn. Dần dà những thứ đó cũng khiến tôi chán ngấy. Một mặt tôi muốn mình năng động, giỏi giang, thành đạt như các bạn khác nhưng mặt khác tôi lại trở nên ì, không biết phải làm gì để được như thế.
Tôi chán chính mình. Lúc nào tôi cũng cảm thấy bứt rứt, mệt mỏi, không còn muốn vận động, có khi tôi ngủ vùi cả ngày. Rồi sau đó tôi sợ luôn cả âm thanh ồn ào, sợ tiếng cười đùa. Kết quả học không cao, tình yêu thì tan vỡ càng khiến tôi bị căng thẳng và buồn chán.
Lúc nào đầu óc tôi cũng lùng bà lùng bùng, mụ mị, không nghĩ được cái gì nữa. Đó thực sự là thời gian khủng khiếp mà tôi không biết mình sẽ ra sao nếu không được cô bạn thân phát hiện rồi bắt ép đến chuyên gia tâm lý”.
Trường hợp của Hưng cũng là câu chuyện về nhịp sống của một bộ phận giới trẻ ngày nay. Họ loay hoay trong cuộc sống không có la bàn, chán nản và bất lực với chính mình. Rồi căng thẳng hay thất bại trong công việc; lo âu, những điều không may mắn trong cuộc sống, tình yêu; những ức chế dồn dập, strees liên tục, một sang chấn nào đó về mặt tinh thần, bị ám ảnh bởi sex… dễ dàng khiến người trẻ lâm vào một căn bệnh tâm lý mà y học gọi là chứng rối loạn lo âu.
Đây là căn bệnh tâm lý cực kỳ phổ biến trong xã hội ngày nay, nó khiến cho người mắc phải luôn cảm thấy bất an, buồn bã, suy sụp về tinh thần, chán nản, lười vận động, không muốn gượng dậy nữa.
Họ bị suy giảm trầm trọng về khả năng tư duy cũng như khả năng vận động. Và nếu không được chữa trị tận gốc, không nhanh chóng thoát khỏi tâm lý này, đây sẽ là môi trường thuận lợi để đẩy những người trẻ tuổi rơi vào một cái hố, cái đáy của xúc cảm con người: chứng trầm cảm. Hay nói cách khác, trầm cảm là hậu quả của vô vàn những căn bệnh tâm lý khác.
Hành xác!
Bác sỹ Trịnh Ngọc Tuân (Viện Sức khỏe Tâm thần) cho biết:
[Image]
Bác sỹ Trịnh Ngọc Tuân
Rất nhiều người nhầm lẫn chứng rối loạn lo âu với căn bệnh trầm cảm. Ví dụ chỉ cần thấy bạn mình rầu rĩ, ít nói, buồn nản vì một nguyên nhân nào đó là đã nghĩ ngay đến bạn mình bị trầm cảm.
Không phải, rối loạn lo âu cũng có chán nản, có buồn bã, có suy sụp, lười vận động… nhưng nó chưa phải và không nguy hiểm, khó chữa trị như trầm cảm.
Trầm cảm cũng được quy định bởi gen, nhưng yếu tố môi trường chính là tác nhân để khởi động các gen đó. Phải có một môi trường cụ thể tác động thì người trẻ mới bị mắc vào chứng trầm cảm.
Bạn có rùng mình không, khi có nhiều người trẻ bị trầm cảm phải nhập viện trong tình trạng tay chân đầy vết cắt máu chảy ròng ròng, thậm chí có người tự cứa cổ mình để tự tử? Bạn có rùng mình không khi đang đêm phải chứng kiến cảnh bệnh nhân ngồi lén cầm lưỡi dao lam rạch lên tay mình rồi ngắm máu chảy?... Với các bác sỹ điều trị đơn giản đó là chứng tự hành xác, tự làm đau mình để tìm đến sự thư thái về tinh thần của người trầm cảm.
Bác sỹ Trịnh Ngọc Tuân (Viện Sức khỏe tâm thần Bệnh viện Bạch Mai, Hà Nội) vẫn chưa hết thương cảm khi kể về một nữ bệnh nhân. Mắc chứng trầm cảm từ khi còn ngồi trên giảng đường đại học do một cú sốc về chuyện tình cảm cộng với tâm trạng u uất từ trước, tính đến thời điểm này Linh đã 4 lần tự tử. Trong đó ba lần đều là chuẩn bị cưới chồng.
Chú rể khi nghe phong thanh tin Linh đã từng phải vào viện tâm thần, phải chữa trị đã kiên quyết chia tay. Và sau mỗi lần như vậy, căn bệnh của Linh lại tái phát, lần sau lại nặng hơn lần trước và lần nào cô cũng tìm đến cái chết. Đến bây giờ thì hầu như mọi mơ ước về hạnh phúc tương lai của Linh đều đã đóng lại.
Sau khi được điều trị, Linh đã vượt qua được hố sâu cảm xúc của mình nhưng tâm trạng cô không bao giờ còn được vui vẻ như ngày trước nữa.
Tôi đã rùng mình khi nghe kể về những trường hợp bị trầm cảm do bị lạm dụng tình dục, bị cưỡng bức. Nỗi đau của họ không thể giải thoát được, ám ảnh về mặt tinh thần là cực kỳ khủng khiếp.
Họ từ chối tiếp xúc với người lạ, thậm chí có mặt người lạ là hoảng loạn, từ chối nói chuyện với ngay cả bác sỹ tâm lý, không ăn, không ngủ, chỉ đờ đẫn nhìn vào một điểm vô định nào đó, họ căm ghét và ghê tởm ngay chính cả bản thân mình và chỉ muốn tìm đến cái chết như là sự giải thoát. Có cô bạn thân đã khóc nức nở ngoài hành lang bệnh viện khi vào thăm bạn mình “Em không dám nhìn vào mắt nó, em cảm thấy mình như người có tội chị à”.
Tôi cũng không dám nhìn lâu vào đôi mắt của những người trầm cảm mà tôi đã từng gặp, cảm giác xót xa không khỏi dâng lên trong lòng. Họ trẻ và tương lai của họ còn phía trước, nhiều người thậm chí rất giỏi giang, thành tích học tập xuất sắc, nhưng thay vì “bơi ra biển lớn”, họ lại lặng lẽ đi vào thế giới của “người buồn”.
Để hiểu giá trị của một nụ cười hay niềm vui, một ngày nào đó bạn hãy bớt chút thời gian vào viện Sức khỏe tâm thần Bệnh viện Bạch Mai, Khoa Tâm thần bệnh viện Nhi Trung ương hay Viện Tâm thần ban ngày Hà Nội, ngồi ở hành lang thôi, nhìn những người trẻ đi lại với gương mặt vô hồn, nằm trên giường với ánh mắt âu sầu hay đang đòi tự tử, trong khi ngoài kia bầu trời vẫn đầy nắng ấm, bạn sẽ hiểu cuộc đời mình còn may mắn biết bao nhiêu…
Những dấu hiệu của bệnh trầm cảm
Hội chứng trầm cảm là loại rối loạn khí sắc thường gặp trong tâm thần học. Có thể xảy ra ở nhiều lứa tuổi nhưng phổ biến nhất là 18-45, phụ nữ nhiều hơn nam giới (tỷ lệ giới tính: nam/nữ = 1/2).
Theo Tổ chức Y tế Thế giới WHO, bệnh trầm cảm cướp đi mỗi năm trung bình 850.000 mạng người, đến năm 2020 trầm cảm là căn bệnh xếp hạng 2 trong số những căn bệnh phổ biến toàn cầu với 121 triệu người mắc bệnh. Nhưng chỉ khoảng 25 % trong số đó được điều trị kịp thời và đúng phương pháp.
Những dấu hiệu của bệnh trầm cảm là:
1 - Mất ngủ: khó vào giấc ngủ, hay thức giấc giữa đêm không ngủ được nữa, hoặc thức dậy từ 2 - 3 giờ sáng kèm theo bồn chồn khó chịu (có khi ngủ nhiều quá mức).
2 - Chán ăn: ăn ít, ăn không ngon, không thích ăn, sợ ăn (có khi ăn nhiều quá mức), không ăn, sút cân.
3 - Ngại giao tiếp với người khác, trở nên ít nói bất thường, lười vận động.
4 - Cảm thấy bốn chồn lo âu, đứng ngồi không yên, đau đầu, đau mỏi toàn thân, đau ngực, táo bón, sợ lạnh.
5 - Cảm thấy mệt mỏi, suy nghĩ chậm chạp, buồn rầu, mất hứng thú làm việc, mất hứng thú giải trí hàng ngày (thể thao, xem tivi, sách báo, phim...). Cảm thấy xung quanh buồn rầu ảm đạm, thời gian kéo dài lê thê.
6 - Bi quan lo lắng về tương lai cho bản thân và gia đình, sợ điều xấu xảy ra cho bản thân và gia đình.
7 - Nghĩ rằng mình không xứng đáng với bản thân và xung quanh. Cho rằng mình phạm nhiều khuyết điểm, tội lỗi, không muốn tiếp xúc với ai.
8 - Nghĩ rằng mình không xứng đáng được ăn, không xứng đáng được sống, cho rằng mình là gánh nặng cho mọi người.
9 - Có ý nghĩ chết chóc, muốn tự sát bằng thuốc ngủ, treo cổ, nhảy lầu, đâm vào xe... hay đã có lần tự sát.
(Theo TienPhong)

Quang Cao 580x100

Bệnh trầm cảm: Hãy tự “chùng” nhịp sống căng thẳng lại!

0 nhận xét

Người trầm cảm luôn cảm thấy u uất, tuyệt vọng.
Chúng ta vẫn thường chú ý đến các bệnh thuộc sức khoẻ thể chất mà nhiều khi quên mất sức khoẻ tâm thần, trong đó nhiều nhất là bệnh trầm cảm. Và chính vì thế, người bị trầm cảm đã không được điều trị đúng lúc, đúng cách, gây hậu quả lớn cho bản thân và cả những người xung quanh.

Cuộc trao đổi giữa phóng viên báo Khuyến học & Tòa Soạn với Thạc sĩ y tế công cộng Nguyễn Trọng Quỳnh, bác sĩ chuyên khoa Tâm thần, bệnh viện Tâm thần Ban ngày sẽ giúp bạn đọc có được những thông tin cần thiết về bệnh này.
Bác sĩ có thể kể một vài ví dụ điển hình về áp lực gây nên bệnh này?
Nếu ở trẻ em thì đó là các trường hợp chịu áp lực học tập quá lớn. Có thể là những em được bố mẹ, gia đình bắt học ngày, học đêm để bằng mọi giá phải thi đỗ vào đại học. Nhưng rốt cuộc là không những thi trượt ở trường được gia đình cho là là tốt nhất, danh giá nhất, mà còn xa mới đủ điểm vào các trường theo nguyện tiếp sau.
Với những người đàn ông trưởng thành thì trầm cảm có thể xuất hiện khi họ không đạt được vị trí xã hội, sự nghiệp như mong muốn sau một thời gian dài nỗ lực theo nhiều cách, hay sau hàng loạt thất bại trong công việc, hoặc đơn giản chỉ là không kiếm đủ tiền nuôi vợ con. Còn ở phụ nữ thì trầm cảm thường xuất hiện nhất là sau khi sinh nở.
Vậy có khi nào người ta nhầm lẫn giữa trầm cảm với các biểu hiện chán nản, các trạng thái tinh thần buồn bã thông thường khác không?
6 tháng mới điều trị thành công bệnh trầm cảm
- Trong các bệnh tâm thần, có 20 - 25%là người bị trầm cảm.
- Phụ nữ bị trầm cảm nhiều hơn gấp 3 lần nam giới do cấu trúc hệ thần kinh, định kiến xã hội và công việc.
- Để điều trị trầm cảm thành công, mất ít nhất 6 tháng.
- Nếu được điều trị đúng lúc, đầy đủ, có sự hỗ trợ của người thân, bạn bè, gần 100% người bị trầm cảm có tiến triển rất tốt và khả năng phục hồi hoàn toàn là 60 - 70%.
Rất dễ nhầm lẫn và ranh giới khó phân định. Vì nhiều khi một người rất thân thiết mất đi, ta có thể buồn nhớ suốt trong quãng thời gian còn lại của cuộc đời, nhưng đó không phải là trầm cảm. Hay một cô gái, một chàng trai yêu mà không được đáp lại, mất ăn mất ngủ, trong tâm trí luôn tưởng nhớ và không sao xoá nổi hình ảnh người mình thầm yêu. Đó cũng chưa phải là trầm cảm.
Vậy như thế nào mới coi là đã bị bệnh trầm cảm?
Trầm cảm là bệnh của sức khoẻ tâm thần, do những rối loạn, sang chấn tinh thần gây nên. Có ít nhất 5 trong số 10 triệu chứng sau đây cùng xuất hiện liên tục trong 2 tuần thì bị coi là trầm cảm:
- Trạng thái trầm buồn, chán nản mọi thứ, lo âu và thấy “trống rỗng”.
- Mệt mỏi, mất năng lượng.
- Sự quan tâm, thích thú đến những vật, những công việc, hoạt động yêu thích trước đây giảm đi rõ rệt.
- Không thích giao tiếp, không cảm thấy tin tưởng vào bất cứ ai.
- Rối loạn lưỡng cực: lúc vui, kích thích hưng phấn quá độ, lúc buồn, tuyệt vọng cực độ, vô vọng, bi quan.
- Kém tập trung, khả năng suy nghĩ, chú ý gần như không có.
- Tự thấy giảm hoặc mất giá trị của bản thân, nghĩa là thấy mình hoàn toàn vô dụng. Có khi cảm thấy tội lỗi quá mức, thậm chí hoang tưởng về lỗi lầm của mình.
- Chán ăn, giảm cân nhanh chóng hoặc ngược lại, luôn thấy thèm ăn, ăn uống vô độ, không kiềm chế, dẫn đến tăng cân đột ngột.
- Mất ngủ triền miên hoặc ngủ li bì.
- Có ý định tự sát hoặc nghĩ đến cái chết tái diễn nhiều lần.
Điều đáng ngại nhất với bệnh nhân trầm cảm là gì, thưa bác sĩ?
Benh tram cam Hay tu chung nhip song cang thang lai
BS.ThS Nguyễn Trọng Quỳnh
Đó là sự thiếu quan tâm, thờ ơ và không hiểu biết của những người xung quanh. Trầm cảm thậm chí còn được xếp vào các bệnh xã hội do người bệnh thường chống đối, phủ nhận, không coi mình bị bệnh. Nếu lúc đó, bạn bè, người thân, những người sống xung quanh không biết để theo dõi sát, động viên đi khám, điều trị thì sẽ dẫn đến hậu quả khôn lường.
Nhẹ thì người bệnh không thiết gì, giảm hay mất khả năng làm việc, học tập. Nặng hơn thì ảnh hưởng lớn đến người thân, cộng đồng, tuỳ vào vị trí của người bệnh trong gia đình và xã hội. Hậu quả lớn nhất của trầm cảm là gây chết người (trong trường hợp người mẹ sau sinh bị trầm cảm, lơ đãng có thể khiến con gặp tai nạn đáng tiếc); hoặc người bệnh tự sát.
Người bị trầm cảm có thể tự phục hồi được không?
Những người trong gia đình, đồng nghiệp cùng cơ quan, bà con xóm giềng phải luôn ở bên người bệnh, tạo môi trường, cơ hội để người bệnh tham gia các hoạt động chung, tạo dần hứng thú vào một việc cụ thể nào đó.
Cũng phải tìm hiểu nguyên nhân do đâu để loại trừ, đồng thời khích lệ người bệnh cảm thấy tự tin hơn vào bản thân. Và phải động viên người bệnh đến khám tại các bệnh viện chuyên khoa để được uống thuốc và được dùng các liệu pháp tâm lý để chữa trị.
Ngoài ra, phải lưu ý không được cho người bệnh tự sử dụng phương tiện giao thông, không để người bệnh ngủ một mình trong phòng, không để phụ nữ sau sinh bị trầm cảm ở một mình với con. Nếu được như vậy, người bệnh có thể tự phục hồi.
Xin cảm ơn bác sĩ!

Theo DanTri

Quang Cao 580x100

Thứ Sáu, 7 tháng 5, 2010

Làm gì nếu chồng hoặc vợ mình bị trầm cảm?

0 nhận xét
Căn bệnh trầm cảm giờ đây không còn quá xa lạ đối với mọi người nhất là trong cuộc sống hiện đại đầy áp lực và lo toan. Có thể chính bạn, chồng bạn cũng sẽ có lúc gặp phải vấn đề này.

Để giúp chính bản thân và những người trầm cảm vượt qua giai đoạn khó khăn đó bạn nên tham khảo những tư vấn dưới đây để có những cải thiện tốt và hiệu quả nhất.

- Đừng bao giờ nói rằng bạn hiểu những gì anh hoặc cô ấy sẽ nghĩ mà thay vì thế bạn nên nói: “Anh (em) không biết chính xác em có cảm giác như thế nào nhưng anh (em) đang rất cố gắng để hiểu và giúp được em (anh) ”.

- Đừng tuyệt vọng. Một ngày nào đó bạn sẽ cảm thấy tình yêu của bạn đối với người bạn đời dường như mạnh hơn bao giờ hết. Cho nên bạn phải bình tĩnh, từng bước cùng anh (cô) ấy vượt qua giai đoạn khó khăn này.

- Khuyến khích bạn đời của mình tiếp nhận tất cả những sự hỗ trợ có thể. Trầm cảm không phải là thứ bệnh phải chịu trong nghịch cảnh một mình.

- Hãy nhớ trầm cảm như thể là chồng (vợ) bạn đang hồi phục từ một đợt suy nhược về thể chất hay một cuộc phẫu thuật. Cho nên phải tỏ ra tình cảm, dịu dàng và quan tâm, khuyến khích, động viên họ nên nghỉ ngơi và gắng hồi sức. Đừng nghĩ và yêu cầu rằng sự cải thiện sức khoẻ đó phải diễn ra nhanh chóng.

- Mỗi ngày nên cùng bạn đời sử dụng khoảng thời gian cùng mình làm 9 điều có lợi cho bản thân. Bao trùm suy nghĩ của người trầm cảm luôn là sự kiệt quệ, mệt mỏi. Bởi vậy thật tốt khi chính bạn tự biết chăm sóc cho mình để cô ấy có thời gian nghỉ ngơi.

- Hãy khuyến khích bạn đời dành thời gian một mình ra ngoài đi xem phim, cắt tóc hay thăm bạn bè. Người bị trầm cảm thường muốn ở nhà và không làm gì cả. Nếu cứ để tái diễn ra mãi như vậy thì chính bạn và cô (anh) ấy cũng sẽ cảm thấy chán ngán với cực hình khủng khiếp đó.

Nên nhớ rằng giai đoạn khủng hoảng như vậy trong cuộc đời của người trầm cảm rồi sẽ qua và bạn cũng có thể là người bị trầm cảm nếu chịu nhiều sức ép về thể chất và tinh thần trong công việc và cuộc sống bởi nhiều hoàn cảnh khác nhau.

Vì thế không bao giờ được tỏ ra quá bi luỵ đầu hàng nó mà phải nhanh chóng tìm cách thoát ra tình trạng này càng sớm càng tốt.


Quang Cao 580x100
 

Copyright 2008 All Rights Reserved Revolution Two Church theme by Tung Shady